Chị iu
Trong cuộc đời mỗi người, có những mối quan hệ không cần nhiều lời hoa mỹ, cũng không cần danh xưng cao quý. Chỉ bằng sự hiện diện lặng thầm và những yêu thương bền bỉ qua năm tháng, họ đã trở thành chốn bình yên nhất trong lòng ta. Với tôi, đó là chị gái, người phụ nữ đầu tiên dạy tôi thế nào là tình thương không điều kiện.
Tôi vẫn nhớ, những năm tháng thơ bé, khi mẹ đi làm xa, người thay mẹ chăm sóc chúng tôi không ai khác ngoài chị. Khi bạn bè cùng trang lứa còn được ngủ nướng, được đòi ăn vặt hay được mẹ tết tóc đi học, thì chị đã phải loay hoay với chiếc nồi cơm, với việc giặt từng cái áo đồng phục cho tôi và em. Chị vừa là chị, vừa là người mẹ non trẻ, gồng gánh những trách nhiệm lớn hơn cả tuổi đời mình. Tôi lớn lên trong bóng dáng của chị, dáng người nhỏ bé nhưng luôn tất bật, ánh mắt luôn đầy lo toan. Chị không than vãn, cũng không bao giờ đòi hỏi điều gì. Mỗi lần tôi bị ốm, chị là người thức cả đêm chườm khăn, bón thuốc. Mỗi lần tôi thi cử, chị ngồi kế bên ôn bài, dù bản thân cũng đang tất bật với sách vở của riêng mình.
Năm chị 19 tuổi, chị rời quê hương, mang theo ước mơ và cả tuổi trẻ sang Nhật du học. Tôi không thể nào quên hôm chị lên đường, ba lô nặng trĩu, ánh mắt ánh lên sự quyết tâm nhưng đôi môi lại mím chặt vì sợ bật khóc. Nơi xứ người, chị một mình bươn chải giữa những ngày đông tuyết rơi dày đặc, vừa đi học vừa đi làm thêm đến kiệt sức, chỉ để đổi lại học phí, nhà trọ và một phần gửi về cho gia đình. Có lẽ những giấc ngủ vội trên tàu điện ngầm, những bữa ăn qua loa giữa ca làm là thứ mà chị đã quen đến mức coi là bình thường. Vậy mà trong từng cuộc gọi về, chị chưa từng than thở. Chị luôn hỏi tôi học có tốt không, bạn bè có ai bắt nạt không, ăn uống có đầy đủ không… Từng câu nói giản dị, nhưng tôi biết phía sau là cả một trái tim đã quen hy sinh.
Sau nhiều năm, chị trở về Việt Nam. Nhưng cuộc sống chưa mỉm cười ngay. Chị lại một mình bắt đầu lại, tìm việc, thuê nhà, xoay sở từng đồng tiền để mưu sinh. Chỉ đến khi gặp anh rể, người đàn ông đầu tiên nhìn thấy những nhọc nhằn trong mắt chị và chọn đi cùng chị đến hết đoạn đường, thì tôi mới thấy vai chị thôi gồng gánh nhiều như trước.
Chị vẫn vậy, dù đi đâu, làm gì, vẫn luôn quay về với tôi bằng sự quan tâm đầy ấm áp. Vẫn là người nhắn tin hỏi: “Em ăn chưa?”, “Thi cử sao rồi?”, “Tiền còn không chị gửi thêm.” Chị vẫn gửi tôi vài trăm nghìn mỗi khi tôi bí bách, vẫn gửi cả sách, cả lời khuyên, cả những cái ôm qua tin nhắn… Và tôi càng lớn lên càng hiểu: có những hy sinh chỉ khi trưởng thành mới cảm nhận được hết. Tôi thương chị, không chỉ vì chị từng cho tôi tiền, từng chăm sóc tôi, từng lo lắng cho tôi mà còn vì chị đã gói cả thanh xuân của mình trong một chữ “thay mẹ”, và chưa bao giờ đòi lại. Nếu được nói điều gì đó với chị, tôi sẽ nói rằng: Chị là người hùng của em. Không cần áo choàng, không cần danh hiệu. Chỉ cần là chị người phụ nữ mạnh mẽ, kiên cường và đầy yêu thương đã thay đổi cả cuộc đời em.
Hôm nay, một mình ngồi trong bệnh viện để chờ đến lượt khám, tôi đã bật khóc. Không phải vì đau đớn về thể xác, mà là vì nỗi cô đơn len lỏi trong lòng, cái cảm giác nhỏ bé, trống rỗng giữa một nơi đông người mà chẳng có ai thân thuộc ở bên. Tôi cúi đầu, cố giấu đi đôi mắt đỏ hoe giữa hàng ghế lạnh lẽo, thì điện thoại bỗng rung lên. Là chị gọi. Vẫn là giọng nói quen thuộc ấy, đầy ấm áp, đầy lo lắng, như thể chị có thể vượt cả trăm cây số để đến ôm lấy tôi ngay lúc này. Trong khoảnh khắc này, tôi không thể kìm lòng, nước mắt rơi ra không phải vì tủi thân, mà vì thương chị, người đầu tiên gọi đến khi tôi yếu lòng, người luôn là chỗ dựa vững chắc nhất cho tôi, dù chị chẳng bao giờ nói mình mạnh mẽ. Tôi nhận ra, suốt những năm tháng qua, dù đi đâu, dù trải qua bao biến cố, người luôn dõi theo từng bước chân tôi vẫn là chị. Chị đã lo cho tôi từ những chuyện nhỏ nhặt như ăn gì hôm nay, mặc gì cho đủ ấm, đến cả những chuyện lớn hơn như chọn trường, chọn nghề, đối mặt với tổn thương. Chị luôn hiện diện trong cuộc sống tôi, theo một cách dịu dàng, không ồn ào mà thấm sâu như nắng sớm.
Có lẽ trên đời này, không phải ai cũng có một người chị như thế, vừa là bạn, là mẹ, là người dẫn đường, vừa là người dám đứng chắn bão giông để em mình được sống yên bình. Tôi thấy mình may mắn, dù chẳng thể nào đền đáp hết, tôi chỉ mong mình đủ trưởng thành để một ngày nào đó, có thể nói với chị bằng tất cả sự chân thành:
"Chị à, em biết ơn chị rất nhiều. Và em cũng sẽ là chỗ dựa cho chị, như cách chị đã luôn là chỗ dựa cho em."
Nhận xét
Đăng nhận xét