Dù mai sau già đi
Tôi đã được "nhìn thấy" một câu chuyện rất đẹp! Hôm nay, trong bệnh viện, tôi ngồi cạnh một đôi vợ chồng già, họ cũng đang chờ khám. Ông tóc đã bạc trắng, nước da đồi mồi, bà thì trông có vẻ đau, khẽ ôm bụng, hơi nhăn mặt, đôi mắt đã mờ đục. Ban đầu tôi cũng không để ý lắm, cho đến khi nghe ông nghiêng về phía bà, giọng khàn nhưng đầy dịu dàng: “Em còn đau không?” Bà nhăn mặt, rồi thở ra, đáp bằng một chất giọng mệt nhưng vẫn còn chút nũng nịu: “Đau chứ sao không đau.” Câu nói ấy và cách hai người nhìn nhau như thể cả thế giới ngoài kia không còn ai khác khiến tim tôi thắt lại. Ông nắm lấy tay bà thật chặt, tay ông run run nhưng chắc chắn là ấm áp. Khi bà nhúc nhích muốn đứng dậy, ông lập tức đỡ bà, dìu bà từ từ như sợ bà đau thêm một chút. Họ không nói gì nhiều mà trong từng cử chỉ, từng ánh mắt, từng cái nắm tay… là cả một trời yêu thương. Tôi nhìn ông bà, lòng mình dâng lên chút nghẹn ngào. Trong một thế giới m...