Dù mai sau già đi

       Tôi đã được "nhìn thấy" một câu chuyện rất đẹp!

      Hôm nay, trong bệnh viện, tôi ngồi cạnh một đôi vợ chồng già, họ cũng đang chờ khám. Ông tóc đã bạc trắng, nước da đồi mồi, bà thì trông có vẻ đau, khẽ ôm bụng, hơi nhăn mặt, đôi mắt đã mờ đục. Ban đầu tôi cũng không để ý lắm, cho đến khi nghe ông nghiêng về phía bà, giọng khàn nhưng đầy dịu dàng:

“Em còn đau không?”

Bà nhăn mặt, rồi thở ra, đáp bằng một chất giọng mệt nhưng vẫn còn chút nũng nịu:

“Đau chứ sao không đau.”

Câu nói ấy và cách hai người nhìn nhau như thể cả thế giới ngoài kia không còn ai khác khiến tim tôi thắt lại. Ông nắm lấy tay bà thật chặt, tay ông run run nhưng chắc chắn là ấm áp. Khi bà nhúc nhích muốn đứng dậy, ông lập tức đỡ bà, dìu bà từ từ như sợ bà đau thêm một chút. Họ không nói gì nhiều mà trong từng cử chỉ, từng ánh mắt, từng cái nắm tay… là cả một trời yêu thương. 

     Tôi nhìn ông bà, lòng mình dâng lên chút nghẹn ngào. Trong một thế giới mà tình yêu đôi khi trở nên quá dễ dàng để bắt đầu và quá nhanh để kết thúc, tôi không nghĩ mình sẽ được chứng kiến một thứ yêu thương bền bỉ, dịu dàng và chân thật đến thế, nó lại ở ngay giữa một nơi tưởng như chẳng ai còn đủ sức nghĩ đến yêu đương. Bất giác tưởng tượng đến những năm tháng mà ông bà đã đi qua cùng nhau, những trận ốm, những lần cãi vã, những ngày nghèo khó, những buổi đón con muộn trời mưa… Có lẽ, tình yêu không phải là lời yêu được nói mãi, mà là cái cách người ta vẫn còn ở bên nhau đủ lâu để thấy nhau già đi, yếu đi, và vẫn đủ kiên nhẫn để yêu người ấy như thuở ban đầu.

     Tôi tự hỏi: liệu sau này, khi mình già đi, ai sẽ là người hỏi tôi rằng "em còn đau không"? Ai sẽ nắm tay tôi qua những buổi khám bệnh, những ngày tàn xuân, những đêm mất ngủ? Tôi ghen tị, không phải vì họ yêu nhau, mà vì họ vẫn yêu nhau  sau bao nhiêu năm, sau bao nhiêu đổi thay, một tình yêu không còn cần đến những đóa hoa hay lời thề, mà được nuôi dưỡng bởi lòng trung thành, sự dịu dàng, và trách nhiệm với nhau. Có những kiểu tình yêu không đến từ đam mê bùng cháy, mà đến từ sự kiên trì chọn nhau mỗi ngày, dẫu là ngày mệt mỏi nhất, ngày đau đớn nhất, hay ngày chẳng còn gì ngoài nhau.

    Người ta hay nói: yêu một ai đó, quan trọng là yêu đến bao lâu. Nhưng tôi lại nghĩ quan trọng là khi người ấy yếu nhất, bất lực nhất vẫn có ai nắm tay mà nói: "Có anh ở đây hoặc có em ở đây." Tình yêu thật sự có lẽ là như thế, không cần ồn ào, chỉ cần ở lại, ở lại… đủ lâu để thương nhau trọn một đời.

    Tôi rời bệnh viện khi trời đã trưa, nắng lên rồi, nhưng lòng vẫn như còn vương lại chút se lạnh của khoảnh khắc hai người già lặng lẽ dìu nhau bước đi, tay trong tay, lưng còng theo năm tháng, nhưng tim vẫn hướng về nhau như thuở còn trẻ. Đi giữa dòng người hối hả, muốn chậm lại một chút, không phải vì mỏi mà vì muốn giữ những ấm áp hiếm hoi ấy thêm nữa. Trong thời đại mà người ta quen yêu bằng tin nhắn, ghen tuông qua story và chia tay chỉ bằng một câu “mình không hợp” thì tình yêu của ông bà khiến tôi thổn thức. Vì nó cổ tích, vì nó thật và ngày càng hiếm. Tôi nghĩ về bản thân mình, về những lần yêu, những lần tổn thương,... Liệu rồi một ngày nào đó, tôi có đủ bản lĩnh để yêu một ai sâu sắc và kiên nhẫn đến vậy? Yêu cả khi họ rực rỡ, yêu cả khi họ yếu đuối, khi họ gục ngã, khi họ chẳng còn gì để trao cho tôi ngoài chính họ? Tôi không mong một tình yêu hoàn hảo, chỉ mong mình đủ bao dung để yêu một người khi mà không dễ yêu nhất. Và cũng mong rằng, khi đến lượt tôi yếu đi, mỏi mệt hay lặng im, ai đó vẫn nắm tay tôi và nói:

           “Không sao cả. Có anh ở đây.”

   Tôi đã từng nghĩ yêu là một cơn sóng dữ dội, mạnh mẽ, đến rồi đi. Nhưng hôm nay, tôi hiểu: yêu đôi khi chỉ là một cái nắm tay không buông, một ánh mắt nhìn nhau đầy lặng thầm.

Là một người hỏi: "Em còn đau không?"

Và một người đáp lại, dù yếu mềm: "Đau chứ. Nhưng có anh ở đây rồi." 




Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Học quân sự có gì vui

Vẽ bức tranh quê (quê hương vẫn vương trong nỗi nhớ)

Một đóa hoa sen (gửi chị Linh thân yêu)